Hà Nội có nhiều vẻ đẹp, đa số đều là những vẻ đẹp nhỏ bé và vụn vặt, ấy mà tạo nên sự dí dỏm, duyên dáng, dễ thương kì lạ.
Chiều nay cả nhóm gồm Thắng, Mon, Chi và tôi rủ nhau lên quán cà phê Ban Công phố Đinh Liệt để thơ thẩn ngà ngà sau bữa trưa thanh đạm tại quán bánh cuốn Thanh Vân.
Tôi ngồi ban công tầng 2 và nhìn xuống con phố Đinh Liệt vô cùng xinh xắn. Là người Hà Nội mà sau 40 năm lần đầu tiên tôi được thấy vẻ đẹp Đinh Liệt dịu dàng dễ thương nhường này
Nhà cửa xếp nep nép giống tranh Bùi Xuân Phái nhỉ. Thêm dàn hoa treo ban công làm nổi cả con đường khi nhìn từ trên cao
Cốc uống bia được dùng đựng nước lọc dễ thương ghê chưa
Tủ bánh rất bắt mắt. Không biết có ngon không nhưng nhìn thật hấp dẫn. Tôi đưa Thỏ nhìn ảnh này thì nó bảo nếu bánh không có phô mai thì mới được coi là ngon với nó. Thỏ ghéc phô mai (giống tui)
Đối diện bên kia đường là quán Gác bán cafe và bánh mì. Có cặp đôi dễ thương ghê nên tôi chụp ảnh họ. Nhìn họ ăn bánh mì rất đẹp đôi nhá.
Quan trọng là cây hoa xoan siêu xinh. Đặc sản của Hà Nội tháng 4 là hoa xoan siêu thơm mọi người ưiiii.
Gửi xong xe máy thì cả tụi dắt dúi vào quán sữa chua thạch găng đối diện quán cà phê. Hẳn bữa trưa chưa đủ tưới ẩm chiếc dạ dày không đáy của Thắng. Nó kêu đói từ khi đặt mông ngồi ở quán bánh cuốn tới khi ghé quán Ban Công dù đã ăn hết đĩa bánh cuốn và 1 bát bún thang.
Trong lúc tụi bạn ôm mỗi người 1 bát sữa chua hoa quả thạch găng to ngang mặt chúng nó, tôi thấy hàng hồng xiêm mật thơm nức mũi. Bà bán hồng cũng như những ông bà già bán rong phố cổ, xuất hiện kiểu Ú òa và có thể chẳng bao giờ tôi gặp lại. Cũng tốt, không gặp lại khiến trải nghiệm đẹp hơn bao giờ hết.
Đứng chọn hồng là bà chủ quán tạp hóa, bà mặc bộ đồ nhà vải mát màu be hoa ưa nhìn, khuôn mặt đôi phần sắc sảo gái phố cổ kèm làn da mỏng tái xanh cùng mái tóc bạc đặc trưng kiểu người già Hà nội. Bà thấy tôi, tôi thấy bà, tự dưng ba chúng tôi (tôi – bà bán hồng xiêm – bà chủ hàng tạp hóa) trở nên thân thiết lạ.
Tiệm tạp hóa của bà Mơ nằm ngay cạnh hai cô gái được che mặt bởi trái tim nhé!
Tôi thề rằng chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau trên cõi đời này, kiếp này, hai bà kia thì đã bán – mua hàng của nhau lâu năm. Hãy gọi bà chủ tạp hóa là Bà Mơ và bà bán hồng xiêm là Bà Than. Bà Than mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro và đeo kính nhìn khá trí thức. Điều thu hút tôi hơn cả là những quả hồng xiêm tròn thơm ngọt lịm cùng lớp da óng ả như tưới đều mật ong. Hồng ngọt chảy nước mật là thế.
Trong lúc tôi mải mê chọn, bà Mơ kể rằng bà đã mua hàng của bà Than lâu năm nhưng thời xưa trẻ, bà Mơ rất hay bị bà Than bắt nạt. Tôi đồ rằng điều này là vô lý vì bà Mơ là chủ tiệm phố cổ và chẳng ai có gan to đủ để bắt nạt một bà chủ tiệm trên phố cổ Hà nội. Nếu có gan ấy, chắc họ đã được nướng gan làm thành nộm thịt bò khô từ lâu rồi.
Bà Than khá hiền lành, chọn cho tôi những quả ngọt thơm chín và nói cháu cứ yên tâm, bà chọn chắc chắn ngon cho cháu. Tôi thì ngoài tin chính mình, cũng khá dễ dãi nên tin cả hai bà già đang đứng cùng. Chúng tôi mải mê chọn hồng, trong lúc đó, bà Mơ đã nhanh nhẹn bổ quả hồng xiêm và đưa tôi miếng hồng cắt ¼ thơm lừng. Tôi ăn và gật gù vì hương thơm ngọt tới tận cuống họng.
Bà Mơ cũng gật gù tâm đắc theo nhịp gật của tôi, đôi mắt thâm trầm sắc sảo của bà sáng lên khi thấy tôi hài lòng, và rồi bà lại gọt tiếp, đưa tôi ăn, rồi gọt tiếp…
Thật dễ thương khi tự dưng, tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, dễ chịu khi được ở bên những “người dưng” xa lạ, ấy mà họ mang tới cảm giác thân thiết như bà ngoại, bà nội tôi, khi các bà còn sống ngồi cắt hoa quả cho tôi ăn. Tôi tự dưng thấy yêu bà Mơ, bà Than, một tình yêu chung giữa con người với con người, ở cái khoảnh khắc mà có thể không bao giờ trên đời này, chúng tôi còn gặp lại nhau lần nữa. Mọi thứ thật tuyệt, khi không điều gì là mãi mãi.
Bà Mơ sau khi dúi vào tay tôi những miếng hồng ngọt lịm thì giải thích với bà Than rằng “Đấy nhé, tôi cắt cho cháu nó ăn từ quả thối của bà chứ không phạm vào quả tươi mới đâu”. Bà Than cũng gật gù “Vâng, nào em nói gì, bác cứ gọt cho cháu nó ăn thử”. Có lẽ không nơi đâu như đất Hà nội, khi mọi thứ ngẫu nhiên tình cờ lại thành có duyên, lại thành mẩu chuyện, lại đẹp nên thơ trong một buổi đầu chiều hanh hanh mây nhàn nhạt gió thổi mát mẻ và bầu trời thênh thang.
LEAVE A COMMENT